+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 1/13 1 2 3 11 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 123

Ðề tài: Liêu Trai Chí Dị (trọn bộ) - tác giả: Bồ Tùng Linh

  1. #1
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Chủ Đề: Liêu Trai Chí Dị (trọn bộ) - tác giả: Bồ Tùng Linh

    ►Lượt Xem: 971 ►Trả Lời: 122
    ►Chia Sẻ:
    ►Ngày Gửi: 09-06-2017 ►Đánh Giá: ►Ủng Hộ: (hãy bấm vào nút +1)

    Liêu Trai Chí Dị (trọn bộ) - tác giả: Bồ Tùng Linh

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    (hatgiongtamhon.inf) Chương 1 - Dế chọi

    Thời Tuyên Đức (1) trong cung rất chuộng chơi chọi dế, hàng năm bắt dân gian cung tiến. Trò đó không phải nảy sinh từ đất Thiểm Tây mà do viên quan huyện lệnh huyện Hoa Âm muốn lấy lòng quan trên đem tiến một con. Quan tỉnh thâý nó chọi hay quá đòi phải cung tiến thường xuyên. Quan huyện lại đòi lý trưởng phải cung cấp. Ngoài chợ bọn tay chơi tìm mua được con nào tốt, đem nhốt vào lồng nuôi, nâng giá lên thành hàng quý lạ. Còn bọn lý dịch giảo hoạt lấy lệ cung tiến dế, sách nhiễu dân chúng. Mỗi đầu dế phải nộp, đủ làm khuynh gia bại sản mấy nhà.

    Huyện ấy, có người tên Thành Danh đã là một đồng sinh (2) nhưng không theo học tiếp nữa. Anh ta vốn người chất phác, ít nói, cho nên bọn hương chức quyền thế ép phải giữ chân chức dịch trong làng. Tuy nhiên phương bách kế từ chối nhưng vẫn không thoát. Mới chưa đầy một năm mà gia sản nhỏ mọn của anh ta cơ hồ đã kiệt. Gặp vụ nộp dế, Thành không dám bổ bán sách nhiễu dân mà nhà thì không còn gì để bù, bởi thế lo buồn quá chỉ muốn chết đi cho rảnh. Người vợ khuyên can:

    - Chết thì được việc gì, chi bằng tự tìm bắt lấy, muôn một may ra được con nào chăng.

    Thành cho là phải, từ đó cứ sáng đi tối về, tay xách ống tre , lồng tơ, đủ cách bới đất lật đá tìm hang, mọi nơi tường đổ, bờ hoang bãi cỏ. Cũng có lần moi được vài ba con, nhưng vừa yếu lại vừa bé, không đủ quy cách. Quan trên cứ hạn mà trách phạt, quá hơn chục ngày Thành phải chịu đòn trăm gậy, đôi mông máu me be bét mà chẳng có con dế nào để nộp. Về nhà anh ta lăn lộn, trăn trở trên giường, chỉ còn nghĩ đến chuyện tự tử mà thôi.

    Lúc ấy, trong thôn có cô đồng gù mới đến, có tài bói toán cầu thần. Vợ Thành chạy tiền đến bói. Gái tơ, nạ dòng kéo đến chật cổng ngõ. Trong nhà buồng kín che mành, cửa bày hương án. Nguời đến bói thắp hương sì sụp lễ. Cô đồn đứng bên hướng lên không trung khấn thay mồm mấp máy thì thầm không biết nói những gì. Mọi người xung quanh cung kính đứng nghe. Lát sau trong mành ném ra mảnh giáy ghi rõ những lời truyền phán chỉ bảo, không mảy sai lẫn lộn.

    Vợ Thành nộp tiền trước án rồi cũng thắp hương làm lễ như những người trước. Độ giập bã trầu thì mành động có mảnh giáy ném ra. Giở ra xem, không thấy chữ, chỉ có hình vẽ: ở giữa là đền gác như kiểu chùa Phật; đằng sau dưới ngọn núi nhỏ lổn nhổn những mô đất kỳ quái, những bụi gai tua tua, một chú dế "thanh ma" nằm phục, bên cạnh là con ếch trong tư thế định nhảy ra. Xem mà không hiểu ra sao, chỉ thấy qua chú dế dường như có bao hàm ẩn ý về việc mình cầu khẩn, cho nên vợ Thành bọc giấy vào người, đem về đưa chồng xem. Thành xem trăn trở tự nhủ: "Phải chăng bức vẽ này chỉ cho ta chỗ bắt dế?". Ngắm kỹ hình vẽ thấy giống như Đại Phật Các ở mé đông thôn. Bèn gượng dậy, cầm theo bức vẽ, chống gậy lần ra mé sau chùa. Ở đó có một ngôi mộ cổ trên gò cây cỏ um tùm. Lần theo xung quanh mộ thấy đá lởm chởm rất giống hình vẽ. Thành vạch cây vén cỏ, căng mắt dỏng tai như đi tìm mũi kim hạt cải, nhưng không thấy dấu vết gì cả. Bỗng có một con ếch nhảy vọt ra, Thành kinh ngạc vội đuổi theo, ếch lẫn vào đám cỏ. Thành dõi theo hướng, lần tìm thấy một chú dế núp dưới gốc gai. Thành chộp vội, nhưng dế đã chui tọt vào trong hang. Lấy cỏ nhọn chọc, nó vẫn nằm lỳ trong ấy. Sau khi đem ống phung nước vào, bị sặc, một chú dế cực to khỏe mới thòi ra. Tóm được chú ta, nhìn kỹ: mình to, đuôi dài, cổ xanh, cánh vàng. Thành vô cùng mừng rỡ liền nhốt vào lồng mang về. Cả nhà ăn mừng, cho bắt bắt được trân châu bảo ngọc cũng không bằng. Rồi thả vào bồn, nuôi nấng hàng ngày bằng thóc ngâm sữa, thịt cua luộc, chắm sóc chí chút từng li từng tí, đợi đến kỳ hạn nộp quan.

    +4 EXP

    Bài viết ngẫu nhiên trong diễn đàn:

    • » Đơn giản chỉ là Girl :D
    • » Tuyệt vời tranh 3 chiều
    • » [1 câu chuyện có thật :) chuyện tình...
    • » Những bức ảnh hài hước không thể bỏ qua...
    • » Giải thưởng
    • » Vụ cô dâu nghi mất trinh, tuyên án hủy...
    • » Đường tu
    • » Chết vì chơi game 23 giờ liền
    • » Người có bốn vợ
    • » Khi tình yêu gõ cửa (Kỳ 1)

    Bài viết ngẫu nhiên cùng mục:

    • » Ma xó si tình - Người Khăn Trắng -...
    • » Nụ Cười Của Người Đã Chết
    • » Điếu Cày
    • » [Audio] Bóng ma bên cửa sổ 1
    • » Truyện ma ký túc xá
    • » Bến Đò Xóm Miễu
    • » Ma hút dùng ống tre hút đạn ...trong...
    • » Thằng bạn tôi
    • » Một chuyện ghê gớm
    • » Chỗ Hẹn
    thay đổi nội dung bởi: thanhtracnguyenvan, 09-06-2017 lúc 12:30 AM
    Share |

  2. #2
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Thành có đứa con trai lên chín, thấy bố đi vắng liền mở trộm bồn ra xem. Dế thừa cơ vọt ra. Thằng bé đuổi theo mãi vồ được vào tay thì dế đã gãy cẳng bẹp bụng, chết ngay tức khắc. Nó sợ quá chạy mách mẹ. Mẹ vừa nghe xong, mặt nhợt như chết rồi, quắt mắng ầm lên:

    - Thật là tiền oan nghiệp chuớng! Chết đến nơi rồi! Bố về sẽ cho mày biết!

    Thằng bé khóc lóc bỏ đi. Lát sau Thành về, nghe vợ kể lại mà lạnh toát xương sống, đi tìm con thì con đã biến đâu không biết. Mãi sau mới vớt được xác con dưới giếng. Chuyển giận thành thương, Thành vật ra kêu trời muốn chết. Nhà tranh bặt khói, vợ chồng im lặng nhìn nhau không còn gì nữa. Trời gần tối mới đem chiếu cỏ liệm thây con, ôm ấp vỗ về thì thấy con còn thoi thóp thở. Mừng quá! Nửa đêm con sống lại. Hai vợ chồng hơi yên tâm. Song đứa con vẫn cứ trơ ra như khúc gỗ, bằn bặt ngủ lịm.

    Thành nhìn cái lồng dế rỗng không lại như đứt hơi, tắc họng, không nghĩ gì đến con nữa. Suốt một đêm ròng không hề chợp mắt. Mặt trời mọc, Thành vẫn nằm dài lòng buồn rười rượi. Bỗng nghe bên ngoài có tiếng dế gáy, vội nhỏm dậy nhìn ra thì dế vẫn còn đó. Thành mừng quá vồ lấy. Kêu to một tiếng, dế nhảy bật đi. Tay Thành chộp được thì thấy dường có dường không. Mở ra, dế lại nhảy vọt mất. Thành đuổi theo đến góc tường, không thấy nó đâu. Hoản hốt nhìn quanh bốn phía thấy nó đã nép trên vách. Nhưng con này vừa nhỏ vừa ngắn, đỏ đen nham nhở, không phải con trước. Thành cho là hạng bét không thèm để mắt mà cứ quanh quẩn đi tìm con trước. Bỗng dế con từ trên vách nhảy xuống tọt ngay vào tay áo Thành. Ngắm kỹ, đầu vuông đùi dài, dáng ve sầu, cánh hoa mai, có vẻ tốt. Thành hơi mừng giữ lấy định đem lên công đường nộp, song chỉ lo sợ không được vừa ý quan, mới nghĩ cách cho chọi thử xem sao.

    Một chàng trai tay chơi trong thôn nuôi được một chú dế nòi đặt tên là "Cua xọc xanh", hàng ngày đem chọi với dế của đồng bọn đều thắng cả. Chàng ta muốn giữ để kiếm lời, ai trả giá cao mấy cũng chưa chịu bán. Nhân qua nhà thăm Thành, thấy dế Thành nuôi, chàng ta bịt miệng cười và đưa dế mình, bỏ vào lồng để đánh. Nhìn thấy dế người vừa to vừa cao, Thành lại càng xấu hổ, không dám đưa dế mình ra. Chàng trai cố ép. Thành nghĩ: "Nuôi vật hèn kém cuối cùng cũng vô dụng, chi bằng đem chọi lấy một tiếng cười." Thành đưa dế vào bồn đấu. Chú dế con nằm ẹp xuống không dám động đậy. Chàng trai cười ngất, cầm cái lông lợn chọc vào râu, nó vẫn nằm im. Chàng trai lại cười, lại chọc. Dế con nổi giận, xông thẳng ra, phấn chấn cất tiếng gáy ke ke. Rồi vểnh râu, cong đuôi nhảy xổ vào cắn cổ địch thủ. Chàng trai hốt hoảng xin ngưng chọi. Dế con dõng dạc cất tiếng gáy như báo cho chủ biết mình vừa thắng cuộc. Thành chứng kiến cảnh ấy, vui mừng vô cùng.

    Đang khi cùng nhau ngắm nghía dế con thì một con gà sán lại gần mổ dế. Thành hoảng, đứng dậy thét đuổi. May mà gà mổ khôngt trúng. Dế co càng nhảy một phát đến hơn một thước. Gà đuổi sấn theo, dế đã nằm dưới móng gà. Thành thảng thốt không biết làm thế nào để cứu dế, chỉ còn dậm chân thất sắc. Nhưng sao gà cứ vươn cổ, sã cánh? Nhìn kỹ thì dế đã bám trên mào gà cắn chặt lấy không buông. Thành vừa kinh ngạc vừa mưng, vội bắt lấy dế bỏ vào lồng.

    +4 EXP
    Share |

  3. #3
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Hôm sau, Thành đem dâng quan huyện. Quan huyện thấy dế quát ầm lên. Thành thuật lại chuyện lạ về con dế ấy, nhưng quan không tin. Đem chọi với các con khác, dế Thành đều thắng. Đem thử với gà quả như lời Thành nói. Quan trên thưởng cho Thành và hiến dế lên tỉnh. Quan tỉnh vui lòng lắm liền bỏ dế vào lồng vàng tiến vua, lại dâng sớ tâu rõ cái hay của nó. Đã vào cung rồi, dế còn phải tỉ thí với khắp các loại dế kì hình dị dạng của cả thiên hạ dâng tiến như dế bướm, dế bọ ngựa, dế dầu, dế "trán tơ xanh"... con nào cũng chịu thua cả. Còn điều kỳ lạ hơn nữa, ở trong cung con dế của Thành mỗi khi nghe tiếng đàn cầm, đàn sắt lại nhảy múa theo các tiết điệu. Hoàng thượng hết sức đẹp lòng, rộng ơn ban thưởng, xuống chiếu cấp cho quan tỉnh ngựa hay, vải quý. Quan tỉnh không quên nguồn gốc dế nên ít lâu sau tiến cử quan huyện là người "tài năng ưu diệt" có thể thăng cấp. Quan huyện sướng quá cho Thành được miễn sai dịch; lại dặn học quan cho Thành thi lấy học vị tú tài.

    Còn con Thành hơn năm sau tinh thần trở lại như cũ và kể rằng: Mình đã hóa thành dế, lanh lẹ, chọi giỏi, nay mới thực sống lại. Quan tỉnh biết rõ chuyện ấy, lại hậu thưởng cho Thành. Chỉ mấy năm thôi, Thành đã có ruộng đồng trăm khoảnh, lầu gác nguy nga, trâu dê đầy đàn. Ra khỏi nhà thì áo cừu, ngựa xe vượt cả các bậc quyền thế.

    LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
    Bậc thiên tử dùng một vật gì chốc lát rồi quên; còn kẻ hầu cận bèn lấy làm lệ định. Từ đó qua bọn tham quan lại ngược, dân phải bán vợ đợ con không dứt. Cho nên nửa bước của thiên tử cũng quan hệ đến dân, không thể coi nhẹ được. Riêng họ Thành vì sâu mọt mà nghèo, vì dế chọi mà giàu, vênh vang áo cừu, ngựa béo, lúc còn bị lý dịch sách nhiễu chẳng tưởng đến chuyện như thế. Còn ơn trời đáp đáp sao mà lâu dài hậu hĩ vậy, khiến cho quan tỉnh quan huyện đều được ân thưởng vì con dế. Ta từng nghe: "Một người thăng gà chó cũng thành tiên"(3). Đáng tin vậy thay!

    (1) Tuyên Đức: niên hiệu thời vua Tuyên Tông nhà Minh khoảng 1426- 1435
    (2) Theo chế độ khoa cử lúc ấy ai có học đi thi nhưng chưa thi đỗ tú tài thì bất kể tuổi tác đều gọi là đồng sinh.
    (3) câu này do điển: Thời Hán, Hoài Nam vương Lưu Yên tu luyện đắc đạo bay lên trời. Lũ gà chó trong nhà ăn phải thuốc luyện còn dư cũng đều trở thành tiên cả.

    +3 EXP
    Share |

  4. Thành viên đã nói cảm ơn tới thanhtracnguyenvan cho bài viết có ý nghĩa:

    P3' XƯƠNG RỒNG (10-06-2017)

  5. #4
    Mây
    P3' XƯƠNG RỒNG's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2011
    Nơi Cư Ngụ: Làng lá
    Bài gởi: 811
    Ðang: P3' XƯƠNG RỒNG is offline
    Credits 44,020
    Được cám ơn: 351 lần
    17
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Hay quá , nữa đi chú ơi (*¯︶¯*)
    Hồi nhỏ , con có coi với ba con nè . Hồi xưa, cứ hay canh 5h là kênh htv7 , 7h hoặc 8h là kênh vtv3 coi Liêu Trai , kiếm hiệp Kim Dung , với Bảng Phong Thần . Con mê nhất là Bảng Phong Thần (*¯︶¯*) có Khương Tử Nha với mấy con thần thú to to á
    +1 EXP
    Xưa nay chiến tranh nổ ra cũng chỉ vì miếng ăn.
    Mặc dù người ta luôn tìm cách che lấp đi bằng những điều cao cả.
    Share |

  6. #5
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Chương 2 - Đạo sĩ

    Hàn sinh nhà thế gia, thích khách. Người cùng xóm có anh chàng họ Từ, thường hay đến uống rượu. Một hôm khi họp vui, ở ngoài cổng có kẻ đạo sĩ đến ăn xin. Người nhà cho tiền, cho gạo không lấy, cũng không đi. Lũ người nhà tức giận, cũng mặc kệ. Hàn nghe thấy tiếng xô xát cãi cọ nhau đã lâu, hỏi các người nhà, chúng thưa thực như vậy. Nói chưa dứt lời đạo sĩ đã cứ vào. Hàn cho mời ngồi. Đạo sĩ đến với chủ nhân và các khách giơ tay chào khắp một lượt, rồi liền ngồi. hỏi qua gốc tích thời nguyên ở trong cái miếu đổ nát ở xóm đông.

    Hàn nói:

    -"Không hay con hạc lại về từ bao giờ, thành ra tôi thiếu cái lễ địa chủ".

    Trả lơì thưa rằng:

    -"Kẻ quê kệch mơí đến, không có chơi bời quen ai, nghe rằng ông ở đây rộng tính, cho nên muốn được đến để uống rượu mà thôi".

    Hàn bảo rót rượu. Đạo sĩ uống được nhiều. Từ thấy quần áo rách bẩn, lại trông ra khốn đốn, có ý khinh bỉ không cần làm lễ tiếp chi. Hàn cũng coi là một người khách thoáng qua vậy. Đạo sĩ uống luôn đến hơn hai chục chén, rồi chào mà ra đi.

    Từ đấy, mỗi lần yến họp khách, đạo sĩ cứ đến gặp ăn thời ăn, gặp uống thời uống. Hàn cũng hơi thấy là đáng chán. Trong khi uống rượu vui, Từ đùa giễu rằng:

    "Đạo sĩ chỉ cứ làm khách mãi, sao không làm chủ một bận chăng?"

    Đạo sĩ cười mà rằng:

    "Đạo sĩ với cư sĩ cũng như nhau, chỉ có hai vai đem một cái mồm mà thôi". Từ thẹn không nói được nữa.

    Đạo sĩ nói:

    "Tuy vậy, kẻ theo đạo này có lòng thành đã lâu, thế nào cũng cố hết sức gọi là kiếm một hai chén nước để báo đền lại".

    Uống xong, dặn rằng:

    "Đến trưa mai xin mời quá bộ".

    Ngày hôm sau, chúng rủ nhau cùng đi, còn ngờ là không đặt rượu, mà đạo sĩ đã đón đợi ở ngang đường. Vào cổng thời thấy nhà cửa mới làm hết, gác rộng liền mây, rất lấy làm sự lạ, cùng bảo với nhau rằng:

    -"Lâu chúng ta không đến đây, không biết làm nhà mới từ khi nào?"

    Đạo sĩ nói:

    - "Vừa mới làm xong không bao lâu"

    +3 EXP
    Share |

  7. Thành viên đã nói cảm ơn tới thanhtracnguyenvan cho bài viết có ý nghĩa:

    P3' XƯƠNG RỒNG (10-06-2017)

  8. #6
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Vào đến trong nhà, thời bày đặt rất lịch sự sang trọng những vật mà các nhà gia thế không thể có. Hai người thấy mà phải kính sợ. Mời ngồi xong rót rượu, bưng thức ăn lên, toàn là đứa hầu nhỏ khoảng mười sáu tuổi cả, mà mặc áo gấm đi giày điều. Rượu và thức ăn, thơm tho đầy nhiều. Ăn xong các thứ đồ nước bưng lên, nhiều quả không biết tên gọi đựng bằng những đồ thủy tinh quý, ngọc thạch sáng soi khắp bàn ghế và giường phản. Rượu uống bằng thứ chén pha lê, chu vi đến một thước. Đạo sĩ nói:

    - Gọi chị em họ Thạch lên đây.

    Đứa nhỏ chạy lúc lâu. Có hai mỹ nhân đến. một người nhỏ dài như thể cành liễu yếu, một người mình ngắn tuổi trẻ hơn. Hai đằng cũng đẹp cả, đạo sĩ sai hát để mua vui cho cuộc rượu. Người trẻ tuổi đánh phách mà hát, người lớn tuổi thổi sáo mà họa lại. Tiếng nghe trong mà nhỏ tuyệt hay. Một khúc hát đã xong, đạo sĩ sai rót rượu mời cả khách một lượt. Lại quay lại hỏi người đẹp rằng:

    - Lâu không múa còn nhớ chăng?

    Liền có những đầy tớ đem chiếu trải ra ở dưới chỗ chiếu rượu, hai người con gái múa đối nhau. Áo dài phất tung, hương thơm bay loạn. Múa xong tựa nghiêng mình ở bức họa hình. Hai người khách thần hồn bay mất, không ngờ say quá lúc nào. Đạo sĩ cũng chẳng cần sự khoản tiếp nữa, chỉ cứ cất chén uống thật mạnh. Rồi đứng dậy bảo khách rằng:

    - Xin các ông cứ xơi rượu cho, tôi đi nghỉ một thoáng xin ra ngay. Nói xong liền đi.

    Ở dưới vách phía nam nhà, có bày một cái giường khảm xà cừ. Đứa con gái đem nệm gấm ra trải, ôm đỡ đạo sĩ lên nằm. Đạo sĩ kéo người đẹp mà dài, lên giường cùng gối nằm, sai người bé tuổi đứng ở bên dưới để xoa, gãi. Hai người khách thấy bộ trạng ấy, lấy làm khó chịu quá. Từ bèn nói to bảo rằng:

    - Đạo sĩ không được hỗn thế.

    Nói rồi định đến để quấy rối. Đạo sĩ vội trở mình trốn đi mất.

    Trời đã sáng, rượu và mộng cùng tỉnh ra, thấy một vật gì ở trong lòng lạnh thấu điếng người. Dậy nhìn xem, thời là mình ôm một hòn đá dài mà nằm dưới hầm vậy. Vội trông lại Từ, thấy Từ vẫn chưa tỉnh, mà đầu gối vào một hòn gạch vỡ, ngủ say bét ở trong chỗ như chuồng tiêu vậy. Đá cho vậy, cùng nhau lấy làm sợ lạ, trông nhìn khắp bốn phía thời một sân cỏ rậm, hai gian nhà nát mà thôi.

    +3 EXP
    Share |

  9. Thành viên đã nói cảm ơn tới thanhtracnguyenvan cho bài viết có ý nghĩa:

    P3' XƯƠNG RỒNG (10-06-2017)

  10. #7
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Chương 4 - Đạo sĩ núi Lao

    Trong huyện có chàng họ Vương, vào hàng thứ bảy, là con nhà cố gia, tuổi trẻ mộ đạo.

    Nghe nói núi Lao Sơn có nhiều tiên ở, liền quẩy tráp đi thăm.

    Trèo lên một ngọn núi thấy có đạo quán thật u nhã.

    Một vị đạo sĩ ngồi trên tấm bồ đoàn (chiếc chiếu đan bằng cỏ bồ, hình tròn, để người đi tu hành quỳ hoặc ngồi cho êm, mỗi khi hành lễ) tóc trắng rủ xuống tận cổ, nhưng dáng vẻ thư thái, tinh thần trông thật sắc sảo.

    Vương liền khấu đầu, bắt chuyện, thấy đạo lý rất huyền diệu, bèn xin thờ làm thấy.

    Ðạo Sĩ nói:

    - Chỉ sợ quen nhàn rỗi, không chịu nổi khó nhọc thôi.

    Vương hứa là: "Ðược"

    Học trò Ðạo Sĩ đông lắm, gần tối mới kéo hết về.

    Vương cùng họ cúi đầu làm lễ, rồi lưu lại trong quán.

    Sáng tinh sương, Ðạo Sĩ gọi Vương, đưa cho cái búa, bảo theo đám học trò đi hái củi.

    Vương kính cẩn vâng lời.

    Ðược hơn một tháng, tay chân phồng rộp thành chai, cực khổ không chịu nổi, Vương đã ngầm có bụng muốn về.

    Một buổi chiều, trở về, thấy hai người khách đang cùng thầy uống rượu.
    Trời đã tối mà chưa thấy đèn lửa gì cả.

    Thầy bèn cắt một miếng giấy như hình cái gương, dán lên vách.

    Phút chốc, ánh trăng vằng vặc soi sáng khắp nhà, trông rõ từng sợi tơ, cái tóc.

    Ðám học trò chạy quanh hầu hạ.

    Một người khách nói:

    - Ðêm này đẹp trời có thể vui chi, nên cho ai nấy cùng vui.

    Bèn lấy hồ rượu lên bàn, chia cho các học trò, lại dặn nên uống thật say.

    Vương nghĩ bụng: Bảy tám người một hồ rượu, làm sao cho đủ khắp được?

    Mỗi người đều đi tìm chén, bát , tranh nhau rồi uống trước, chỉ sợ rượu trong hồ hết mất. Thế mà rót hết lần này lượt khác, vẫn chẳng vơi đi chút nào. Bụng thầm lấy làm lạ.

    Giây lát, một vị khách nói:

    - Ðã làm ơn ban cho ánh sáng trăng, mà lại chỉ tịch mịch uống suông. Sao không gọi Hằng Nga xuống chơi?

    Ðạo sĩ bèn lấy một chiếc đũa, vứt vào trong trăng. Bỗng thấy một người đẹp từ trong vùng ánh sáng bước ra: mới đầu chưa đầy một thước, xuống đến đất thì cao lớn như người thường, lưng thon nhỏ, cổ trắng muốt, phấp phới múa khúc Nghê thường.

    Rồi ca rằng:

    Tiên tiên nào!

    Về đây nao!

    Giữ ta mãi chốn Quảng Hàn sao!

    Âm thanh trong trẻo, cao vút, nghe hay như tiếng tiêu, tiếng sáo. Ca xong, uốn lượn mà đứng lên, rồi nhảy lên mặt bàn, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã biến trở lại thành chiếc đũa.

    Ba người cùng cười lớn.

    Lại một vị khách nói:

    - Ðêm nay vui quá, nhưng uống vẫn chưa đã. Có thể đãi rượu tiếp chúng tôi trên cung nguyệt được chăng?

    Ba người bàn rời chiếu tiệc bước vào dần trong trăng.

    Mọi người nhìn thấy rõ cả ba đang ngồi trong trăng uống rượu: râu, lông mày, đều trông thấy hết, như bóng hiện trong gương.

    Một chốc, ánh trăng mờ dần; đám học trò châm đèn mang đến thì một mình Ðạo Sĩ còn ngồi đấy mà khách đã biến đâu mất.

    Trên bàn thức nhắm hãy còn. Mà mặt trăng trên vách chỉ còn là miếng giấy tròn như tấm gương mà thôi.

    +4 EXP
    thay đổi nội dung bởi: thanhtracnguyenvan, 10-06-2017 lúc 04:20 PM
    Share |

  11. Thành viên đã nói cảm ơn tới thanhtracnguyenvan cho bài viết có ý nghĩa:

    P3' XƯƠNG RỒNG (10-06-2017)

  12. #8
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Ðạo Sĩ hỏi:

    - Mọi người đã uống đủ cả chưa?

    Các học trò cùng thưa:

    - Ðủ cả.

    - Ðủ rồi thì nên đi ngủ sớm, đừng làm lỡ việc kiếm củi ngày mai.

    Chúng học trò đều "vâng" mà lui ra.

    Vương lòng thầm thích thú, hâm mộ, bụng muốn về lại tiêu tan.

    Lại một tháng nữa, khổ không thể nào kham nổi, mà Ðạo Sĩ tuyệt không truyền dạy cho một phép nào.

    Sốt ruột không chờ được nữa, Vương bèn lên cáo từ rằng:

    - Ðệ tử này vượt mấy trăm dặm đường đến đây thụ nghiệp với thầy; dẫu chẳng học được cái thuật trường sinh bất tử, thì cũng mong thầy cho chút gì gọi là h tấm lòng cầu học. Thế mà qua hai ba tháng, chỉ những sáng đi kiếm củi, tối lại trở về.

    Hồi còn ở nhà, đệ tử chưa bao giờ phi chịu khổ như thế.

    Ðạo Sĩ cười bảo:

    - Ta vẫn nói là anh không kham nổi khó nhọc, nay đã quả nhiên. Sáng mai, sẽ cho anh về:

    Vương nói:

    - Ðệ tử làm lụng đã bao ngày, xin thầy dạy qua cho một thuật mọn, khỏi phụ công lao đệ tử lặn tới tới đây.

    Ðạo Sĩ hỏi:

    - Muốn học thuật gì?

    Vương đáp:

    - Thường thấy thầy đi đâu, tường vách không ngăn được. Chỉ xin một phép cũng đủ.

    Ðạo Sĩ cười nhận lời. Bèn đem một bí quyết truyền cho, bảo miệng đọc mấy câu thần chú xong rồi hô: "Vào đi!" Vương đối diện với một bức tường mà không dám vào.

    Ðạo sĩ lại nói:

    - Cứ vào thử đi!

    Vương theo lời, thong thả tiến lại, đến tường thì bị vấp. Ðạo Sĩ bảo:

    - Cúi đầu, vào cho nhanh, đừng lần chần!

    Vương quả quyết, đứng cách tường mấy bước, lao nhanh tới. Gặp tường, cảm thấy trống không có vật gì cả.

    Quay lại thì đã thấy mình ở bên kia tường rồi.

    Vương mừng quá, vào lạy tạ.

    Ðạo Sĩ bảo:

    - Về nhà nên giữ mình đứng đắn, không thế thì phép không nghiệm nữa đâu.

    Nói rồi cấp lộ phí cho mà về.

    Ðến nhà, chàng khoe đã gặp tiên, tường vách dày đắn đâu cũng không ngăn được mình.

    Vợ không tin.

    Vương làm đúng như lời đạo sĩ đã dạy, đứng cách tường mấy bước, chạy ù vào. Ðầu đụng phải tường cứng, bỗng ngã lăn đùng.

    Vợ Vương đỡ dậy, nhìn xem, thấy trán đã sưng lên như một quả trứng lớn.

    Vợ Vương đưa ngón tay lêu lêu, diễu cho.

    Vương vừa thẹn vừa ức, chỉ biết chửi lão Ðạo Sĩ bất lương mà thôi.

    +3 EXP
    Share |

  13. Thành viên đã nói cảm ơn tới thanhtracnguyenvan cho bài viết có ý nghĩa:

    P3' XƯƠNG RỒNG (10-06-2017)

  14. #9
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Chương 5 - Thụy Vân

    Thuỵ Vân là danh kỹ của đất Hàng Châu . Nhan sắc tài nghệ có một. Năm tuổi mười bốn, mẹ là mụ đầu họ Sái định cho nàng ra tiếp khách.

    Thụy Vân thưa rằng:

    - Ðây là lúc bánh xe duyên nghiệp của đời con bắt đầu vận chuyển, không nên qua loa cẩu thả . Giá thì do mẹ định, nhưng khách thì xin cho con được tự lựa chọn.

    Mẹ bảo được, bèn định giá mười lăm đồng vàng rồi hàng ngày ra tiếp khách.

    Khách muốn gặp thì phải có lễ, lễ hậu mới được tiếp một ván cờ, một bức tranh, lễ bạc thì giữ lại uống chén trà mà thôi.

    Thuỵ Vân lừng tiếng đã lâu, từ đó các bậc đại thương, giới quyền quí, ngày ngày nối gót nhau vào.

    Giới Trấn Dư Hàng có người thư sinh họ Hạ, tài danh nức tiếng đã lâu mà gia tư chỉ vào bậc trung. Chàng vốn ngưỡng mộ Thụy Vân, nhưng chưa dám nghĩ đến giấc mộng uyên ương, cũng gắng hết sức sắm được chút lễ mọn, chỉ mong một phen nhìn ngắm mặt hoa, mà vẫn thầm lo nàng tri đời đã nhiều sẽ không đoái hoài gì đến một kẻ sĩ bần rách như mình.

    Ðến lúc gặp mặt, trò chuyện dăm câu, nàng đã tiếp đãi rất mực ân cần. Ngồi nói chuyện giờ lâu, đầu mày cuối mắt đều chứa chan tình . Lại tặng chàng bài thơ :

    Việc gì kẻ xin nước

    Cầu lam phải nệm sương?

    Có lòng tìm chày ngọc,

    Ngay giữa chốn người thường

    Ðược thơ, chàng mừng rỡ như cuồng, còn muốn nói gì nữa, bỗng con hầu vào báo khách đến, bèn vội vàng từ biệt. Về nhà, đem bài thơ ra ngắm nghía ngâm nga, tơ lòng vương vít.

    Ðược một hai ngày, cầm lòng không đậu, lại phải sắm sửa lễ vật rồi trở lại.

    Thụy Vân đón tiếp niềm nở, dần dần ngồi dịch lại gần chàng, nét mặt rầu rầu mà rằng:

    - Có thể lo toan được một đêm sum họp với nhau không?

    Chàng rằng:

    - Học trò túng kiết chỉ có cái tấm tình si là có thể đem tặng tri kỷ; sắm được cái lễ biếu nhỏ mọn thì bao nhiêu tơ tằm đã rút hết; được gần mặt hoa là mãn nguyện lắm rồi, còn như tựa gió kề hoa dám đâu mộng tưởng.

    Thụy Vân nghe nói chau mày không vui, hai người chỉ nhìn nhau mà không nói gì.

    Chàng ngồi lâu không ra; mụ chủ giữ mấy lần gọi Thụy Vân, có thúc giục chàng về đi. Chàng bèn ra về, trong lòng buồn rười rượi. Muốn khánh kiệt gia sản để chuốc một lần vui, nhưng lại nghĩ, sum họp một đêm rồi phải ly biệt suốt đời, tình trạng ấy chịu làm sao nổi. Trù tính đến đấy thì nỗi lòng hăm hở đều tiêu mất hết.

    Từ đó bặt không có tin tức vãng lai gì.

    Thụy Vân kén khách mở khoá động đào mấy tháng mà chưa chọn được nơi nào xứng đáng. Mụ dầu khá bực tức, rắp toan ép uổng duyên nàng nhưng cũng chưa ra tay.

    Một hôm, có chàng tú tài đem lễ biếu đến xin ra mắt, ngồi nói chuyện chốc lát liền nhổm dậy, lấy ngón tay ấn lên trán nàng mà nói: "Ðáng tiếc, đáng tiếc" rồi bỏ đi.

    Thụy Vân tiễn khách ra, trở lại, thì mọi người đều thấy trên trán nàng có dấu tay in đen như mực, càng rửa càng thêm rõ.

    Sau đó vài ngày vết mực dần dần lan rộng, hơn một năm sau thì lan khắp trán, đến cả mũi nữa. Ai thấy cũng cười mà từ đó, dấu vết xe ngựa ở ngoài cũng dần dần mất hẳn.

    +4 EXP
    Share |

  15. #10
    HGTH's Love
    thanhtracnguyenvan's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2011
    Bài gởi: 9,954
    Ðang: thanhtracnguyenvan is offline
    Credits 167,671
    Được cám ơn: 8,812 lần
    63
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?105898

    Mụ dầu lột hết trang sức, xếp nàng vào hàng ngũ con hầu. Thụy Vân vốn ẻo lả không đưng nổi công việc tôi đòi, ngày càng thêm tiều tuỵ.

    Hạ nghe nói, đi qua ghé vào, thấy bù đầu ở dưới bếp, xấu xí như ma, ngẩng đầu thấy chàng thì quay mặt vào tường mà tránh.

    Hạ đem lòng thương xót, bèn nói với mụ, muốn chuộc nàng về làm vợ.

    Mụ bằng lòng.

    Hạ bán ruộng và dốc hết hành trang vốn liếng mua nàng đem về. Ðến nhà, nàng kéo áo lau nước mắt, không dám tự xem là người sánh vai với chàng, chỉ xin giữ phận làm lẽ, để ngôi chính thất chờ người sau này.

    Hạ nói:

    - Ở đời, cái đáng quí là tri kỷ. Lúc khanh đang thịnh, khanh còn biết đến tôi, lẽ nào vì khanh suy mà tôi lại quên khanh?

    Rồi không chịu cưới ai nữa. Ai nghe nói việc này cũng cười cợt, nhưng với chàng thì mối tình càng thêm nồng thắm.

    Ðược hơn một năm. Hạ ngẫu nhiên đến đất Tô, gặp chàng thư sinh họ Hoà, cùng trọ một chỗ.

    Bỗng dưng Hoà hỏi rằng:

    - Danh kỹ đất Hàng là Thụy Vân gần đây ra sao?

    Hạ đáp:

    - Ðã lấy chồng rồi.

    Hoà lại hỏi:

    - Lấy ai đấy?

    Ðáp:

    - Người đó cũng đại loại như tôi.

    Hoà nói:

    - Ðược như anh thì có thể nói là đúng người rồi đấy, không biết giá bao nhiêu?

    Hạ nói:

    - Mắc phải bệnh lạ nên cũng rẻ thôi, chẳng thế, loại người chúng tôi sao có thể mua được người đẹp.

    Hoà lại hỏi:

    - Người đó quả thật có được như anh không?

    Hạ thấy anh ta hỏi hơi lạ, nhân đó cũng căn vặn hỏi lại.

    Hoà cười mà đáp rằng:

    - Thực ra không giấu nhau nữa. Năm trước tôi từng được chiêm ngưỡng danh hoa một lần, rất lấy làm tiếc rằng tài mạo tuyệt vời mà lênh đênh không vừa đôi phải lứa, cho nên đã dùng một thuật mọn làm giảm bớt hào quang, và giữ gìn lấy vẻ ngọc, để dành lại đó chờ tấm gương soi thật mặt của kẻ yêu tài.

    Hạ vội hỏi:

    - Anh đã chấm được thì cũng có thể chữa được chứ?

    Hoà cười mà rằng:

    - Sao lại không được, nhưng mà cần vai chính thành tâm cầu xin thì mới được.

    Hạ đứng dậy vái mà rằng:

    - Người chồng của Thụy Vân tức là tôi đây!

    Hoà mừng quá, nói:

    - Trong thiên hạ, chỉ có người nhân tài mới thật đa tình, không vì chuyện xấu đẹp mà thay đổi ý nghĩ. Anh cho tôi theo anh về nhà, tôi sẽ tặng anh một người đẹp.

    Bèn cùng nhau về. Ðến nơi, Hạ bảo dọn rượu, Hoà vội gạt đi mà rằng:

    - Ðể tôi làm phép trước đã, thì người dọn cỗ mới vui lòng chứ!

    Tức thì bảo bưng lên một thau nước, lấy ngón tay thư lên trên nước mà nói rằng:

    - Rửa đi thì khỏi ngay! Nhưng phải đích thân ra tạ ơn người làm thuốc đấy!

    Hạ cười, bưng thau đi vào, đứng đợi Thụy Vân tự rửa mặt trong thau, tay đưa đến đâu thì sạch đến đấy, diễm lệ chẳng khác gì năm xưa.

    Vợ chồng cảm cái hậu đức của Hoà, cùng nhau ra ngoài tạ ơn, thì khách đã mất hút đâu rồi, tìm khắp nơi mà không được.

    Có lẽ là tiên chăng?

    +4 EXP
    Share |

+ Trả Lời Ðề Tài+ Gởi Ðề Tài Mới
Trang 1/13 1 2 3 11 ... cuốicuối

Chủ đề tương tự

  1. Ảnh cưới lung linh của anh trai Hương Tràm
    Người gửi Nhân Viên trong khu vực Gallery Hình ảnh
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 27-11-2013, 10:16 PM
  2. "Bạn trai tin đồn" hôn Dương Mỹ Linh trong tiệc sinh nhật
    Người gửi Nhân Viên trong khu vực Người Nổi Tiếng
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 31-07-2013, 03:50 PM
  3. Linh Nga lần đầu 'khoe' em trai hot boy
    Người gửi xuka trong khu vực Tin Tức Hàng Ngày
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-07-2013, 11:00 PM
  4. Tăng Ánh Linh Linh - Xinh Sang Sexy
    Người gửi xuka trong khu vực Ảnh Girl Xinh
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-01-2013, 10:34 PM
  5. Liêu trai chí dị - Nguyên tác: Bồ Tùng Linh - Dịch giả: Nguyễn Huệ Chi
    Người gửi thanhtracnguyenvan trong khu vực Văn Thơ Sưu Tầm
    Trả lời: 53
    Bài mới gởi: 04-05-2012, 10:04 PM

Người dùng tìm thấy trang này qua từ khóa:

Chưa có dữ liệu!

Thẻ cho đề tài này

Bookmarks

Textlink